Đôi Dép

Tác giả: Nguyễn Trung Kiên


Bài thơ đầu tiên em viết tặng anh
Là bài thơ em kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia …

About these ads

4 thoughts on “Đôi Dép

  1. Cho dù thế giới có ngả nghiêng
    Anh vẫn muốn cùng em làm đôi dép
    Để vinh quang khó nhọc vẫn song hành
    Cùng chia sẽ bao thăng trầm vinh nhục
    Chỉ em thôi chứ không cùng người khác
    Vì tim này đâu thể chẻ ra đôi
    Dép em ơi hãy cùng anh xuôi ngược
    Kia sông sâu kia suối cạn, đường làng
    Ô đất nhỏ có trồng hoa mắc cỡ
    Nhưng thích nhất vẫn là cây thép nhỏ
    Vì có lần anh dẫm phải lên chong
    Nước mắt em rơi suốt quãng đường về
    Khóc nức nở đến không nhìn thấy đất
    A đau không? em cứ hỏi không ngừng
    Em đâu biết tim anh ấm lại
    Vì lần đâu em khóc là vì anh
    Anh sợ nhất là đêm hôm trước
    Em đùa nghịch trốn đi đâu mất
    Tim anh đau cứ thắt lên từng hồi
    Chạy rong ruổi anh tìm em khắp chốn
    Cứ thét gào, cứ gọi suốt em ơi!
    Hai con đê đến luỹ tre làng
    Rồi mô đất có trồng hoa mắc cỡ
    Nhưng nơi nào mới có bóng em đây?
    Nhưng thật may linh cảm bảo anh về
    Vô chậu hoa rõ ràng em trong đó
    Anh giận quá nhìn em quát lớn
    Trốn nơi này sao gọi mãi không ra?
    Em nói khẽ tại ngủ quên không biết
    Làm đôi dép tuy lắm gian nan
    Nhưng tụi mình sẽ làm mãi nha em

  2. HỒI ÂM CHO BÀI THƠ ĐÔI DÉP

    Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
    Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau
    Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
    Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.
    (Chẳng lẽ mọi người đều nhảy cóc hay sao?)

    Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
    Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
    Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
    Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

    Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
    Của sức người của vinh nhục bon chen.
    Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
    Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

    Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
    Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
    Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
    Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

    Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
    Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
    Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
    Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

    Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
    Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
    Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
    Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von.

  3. Bài thơ “Đôi Tất” – Bài thơ này anh viết tặng em

    Là bài thơ anh kể về đôi tất
    Cũng có giầy mà phải đi chân đất
    Nỗi khổ này anh sẽ chất thành thơ

    Đôi tất kia anh chẳng giặt bao giờ
    Có đi nhiều đâu mà mùi kinh đến thế
    Cùng xỏ cùng phơi vô cùng tử tế
    Mà mùi “thơm” vẫn ngây ngất tràn về

    Hai chiếc tất vô tri khăng khít song hành
    Cùng ôm ấp bàn chân anh rất “sạch”
    Dẫu có lúc một bên lành bên rách
    Vì tiếc tiền anh chẳng bỏ đi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ như say thuốc lắc
    Dẫu bên cạnh mùi nước hoa nồng nặc
    Mà trong lòng cứ nhớ đến Ô-MÔ

    Nếu một ngày một chiếc tất mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên lãng nhách
    Một chiếc thơm một chiếc mùi hôi nách
    Ôi! Người đời họ sẽ nhận ra ngay

    Ai đi giầy mà lại không có tất
    Hẳn là người đầu óc rất… ngu si
    Ai mang tất mà giầy chẳng thèm đi
    Thì kẻ đó cả Châu Quỳ vẫy gọi

    Cả cuộc đời mình như chỉ lục lọi
    Giữa tối tăm giữa cát bụi đường dài
    Cũng có lúc được vươn cao vài cái
    Tỏa hương “thơm” nghe lải nhải “vứt đê!”

    Dù bàn chân trai, gái hay “pê đê”
    Dù mũm mĩm hay xanh xao còi cọc
    Dù hắc lào, hay hôi mùi da cóc
    Có chúng mình mọi thứ chẳng là chi…

    Nếu một ngày hôi quá bị vứt đi
    Thì hai chiếc cũng sẽ rơi một chỗ
    Như bọn mình chạy chốn nơi thành phố
    Sống cuộc đời “rừng rú” của hai ta…

  4. Bài thơ đầu em chép tặng anh
    Là bài thơ viết về đôi dép
    Nhưng tất cả chỉ còn là nước mắt
    Anh xa rồi, em nhớ lắm thay

    Mối tình đầu trôi vụt tầm tay
    Tình đã qua, có bao giờ trở lại?
    Rồi một ngày, tình cờ qua trang mạng
    Em vô tình, gặp lại “đôi dép” xưa

    “Đôi dép” kia chẳng cũ kỹ bao giờ
    Chỉ có tình em là trôi vào kỷ niệm
    Nhưng vẫn thế, trong dòng đời xuôi ngược
    Dép một đôi,…
    Em và anh, hai ngả con đường.

    (made by Milymeo)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s